Gary Neville: Mãi mãi mang dòng máu “quỷ đỏ”

Cái ngày mà Gary Neville rời khỏi Nhà Hát của những giấc mơ, người Manchester không chỉ mất đi một người đội trưởng mà họ yêu mến, mà họ mất đi một người dám sinh dám tử vì hai chữ “Manchester United”.

Gary Neville: Khi huyết quản anh thuộc về quỷ

“Sau khi chơi 602 trận cho Manchester United, vô địch Premier League 8 lần, FA cup 3 lần, 1 lần vô địch European Cup, và 85 lần thi đấu cho tuyển Anh, Gary Neville đã chính thức tuyên bố giải nghệ.”, trích lời từ tờ The Guardian cách đây 8 năm …

Cái ngày mà Gary Neville rời khỏi Nhà Hát của những giấc mơ, người Manchester không chỉ mất đi một người đội trưởng mà họ yêu mến, mà họ mất đi một người dám sinh dám tử vì hai chữ “Manchester United”. “Cậu ta là hậu vệ phải giỏi nhất thế hệ của mình …”, Sir Alex Ferguson tiếc hùi hụi khi chia sẻ về việc cậu học trò cưng giải nghệ vào cuối năm 2011. Khi đó, Neville đã 35 tuổi, nhưng anh ta không hề có một mùa giải tệ hại, mùa giải đó, Manchester United mà anh yêu mến có danh hiệu Premier Leauge thứ 19 trong lịch sử, và thậm chí họ còn tham dự chung kết Champions League của năm 2011, tiếc là đối thủ của họ lại là Barcelona đang ở đỉnh cao của phong độ.

-Một gia đình thể thao:

Gary Neville sinh ngày 18/02/1975, trong một gia đình có tới 3 anh chị em và anh là anh cả. Anh cùng cậu em, Phillip là những cầu thủ bóng đá, trong khi em gái của anh, Tracey là cầu thủ bóng rổ của Anh Quốc. Bố của anh, ông Neville là một cầu thủ bóng chày. Có thể nói, sinh trưởng trong một gia đình có sẵn gen về thể thao, Gary Neville được thừa hưởng rất nhiều những tố chất của một vận động viên, và anh đã bộc lộ nó từ khi còn rất trẻ.

Ở cái tuổi chỉ 14, Gary Neville cùng với cậu em trai Phillip, và những người khác như Paul Scholes, David Beckham, và Ryan Giggs được Alex Feguson cùng các cộng sự tuyển mộ, và phần còn lại của nhóm người này chắc chắn là lịch sử …

Chỉ mất có ba năm chơi cho lò đào tạo trẻ, cả nhóm người ấy được Alex Ferguson bạo gan đôn lên đội một và tạo ra không chỉ cú sốc cho làng bóng đá Anh Quốc mà còn là toàn làng bóng đá thế giới. “Làm sao họ có thể vô địch với những đứa trẻ cơ chứ …”, nhưng thay vì để câu nói kia làm nản lòng, Fergie’s Pledgings (những cậu nhóc của Fergie) chứng minh chuyện ngược lại. Họ không chỉ vô địch năm đó, họ vô địch năm đó với số điểm đầy thuyết phục và khiến những người chỉ trích họ phải chịu khuất phục.

20 năm trong một màu áo, và tình yêu có lẽ là trọn đời ….

Không ít người đã từng ngợi ca Neville như là một hậu vệ phải xuất sắc của bóng đá đương đại, nhưng thứ khiến cho anh mãi tồn tại sâu đậm trong tim các Manucians là cái cách anh yêu mến màu áo đỏ của Manchester United đến quên thân thể. Ở cái tuổi băm, anh đã từng bị một Fabio Da Silva trẻ trung “đẩy” lên ghế dự bị, thậm chí, trong lúc anh khỏe mạnh nhất, Neville có khi cũng chẳng có một chỗ chắc chắn bởi những phương án B như O’Shea và Wes Brown luôn trong trạng thái sẵn sàng. Thế nhưng dù có là đá chính hay dự bị, cái hồn Red Devils luôn chảy sục sôi trong mạch máu của chàng trai tuổi Mẹo.

Có những khi người ta nhạo báng Neville khi anh quyết lên mặt báo và ăn thua đủ với các trọng tài sau một trận đấu, và có những khi người ta mắng Neville vì anh một mực khẳng định rằng Manchester United là đội bóng mạnh nhất Anh Quốc dẫu cho cùng thời với anh lúc đó còn có một Arsenal bất bại và một Chelsea không chỉ có tiền mà còn biết dùng tiền. Có người còn sỉ nhục Neville vì những trò lố lăng mà anh làm với các anti-fan trên mạng xã hội, nhưng sau tất cả, họ sẽ không cách nào phủ nhận được tình yêu mà Neville dành cho cái màu áo đỏ.

Sau cùng thì, tám năm sau ngày anh tuyên bố treo giày, ngày hôm nay, anh đã 44 tuổi rồi chàng trai à. Chúc mừng sinh nhật và mong anh luôn gặp nhiều may mắn dù là dưới cương vị một bình luận viên hay là một huấn luyện viên bóng đá. Dù sao thì chúng tôi cũng sẽ luôn nhớ cái bộ râu được tỉa gọn gàng của anh, và mái tóc chẻ hai mái điển trai của anh, bởi lúc đó anh là anh Neville, lúc đó anh là một danh thủ bóng đá khiến nhiều người phải ngưỡng mộ.